| Ranked Score: | 4,775,337 | |
| Play Count: | 137 | |
| Play Time: | 2h | |
| Max Combo: | 346x | |
| Total Hits: | 18,217 | |
| Hits x Play: | 133 | |
| Replays Watched: | 0 |
SS
1
S
13
A
12
History
About
✿︎.˚ Chào Mừng Đến Zới Profile Của Tui ˚.✿︎
ꉂ(˵˃ ᗜ ˂˵)
Cám ưn JustMango vì 1 tháng OS iu iu<333
𖾕𖾝꙼ᩚ𛲕𖾟
────────────────୨ৎ────────────────
I love Urabe

ꉂ(˵˃ ᗜ ˂˵)
Cám ưn JustMango vì 1 tháng OS iu iu<333
𖾕𖾝꙼ᩚ𛲕𖾟
────────────────୨ৎ────────────────
I love Urabe
About Me
Tui ten la Hai, 20 tuoi, HD player
Tui thich edit, ngam canh va nghe nhac
Dac biet la tui rat yeu mel, neu ca the gioi ghet mel thi tui se dung len dau tranh cho loai mel >:3
Tui thich edit, ngam canh va nghe nhac
Dac biet la tui rat yeu mel, neu ca the gioi ghet mel thi tui se dung len dau tranh cho loai mel >:3
Tinh yeu cua toi danh cho loai meo<33
Tôi yêu mèo theo cách mà đôi khi chính tôi cũng không thể giải thích hết bằng lời. Chỉ cần nhìn thấy một chú mèo nhỏ nằm lim dim dưới ánh nắng, lòng tôi đã mềm lại như có ai khẽ chạm vào nơi dịu dàng nhất trong tim. Tôi yêu từng tiếng bước chân nhẹ tênh, từng cái dụi đầu đầy tin tưởng, và cả những lúc chúng im lặng ngồi cạnh tôi như hiểu hết mọi cảm xúc mà tôi không nói ra. Có những ngày tôi mệt mỏi với thế giới ngoài kia, chỉ cần ôm một chú mèo vào lòng, nghe tiếng rừ rừ khe khẽ, tôi cảm giác mình được chữa lành — như thể mọi lo âu đều được xoa dịu.
Mèo không ồn ào thể hiện tình cảm, nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại khiến tình yêu trở nên sâu sắc hơn. Chúng chọn ở bên tôi không phải vì nghĩa vụ, mà vì sự tin tưởng, và điều đó làm tôi trân trọng từng khoảnh khắc nhỏ bé khi được chúng ở cạnh. Tôi yêu mèo đến mức chỉ cần thấy chúng bình yên, tôi cũng thấy lòng mình bình yên theo; chỉ cần chúng tồn tại đâu đó trên thế giới này thôi, tôi đã cảm thấy cuộc sống dịu dàng hơn rất nhiều.
Có người hỏi tôi: “Mày yêu mèo đến mức nào?”
Tôi từng nghĩ đó là câu hỏi dễ trả lời. Nhưng càng nghĩ, tôi càng nhận ra… tình yêu dành cho mèo của tôi không phải kiểu “thích dễ thương” bình thường. Nó giống như một nơi trú ẩn mà tôi vô tình tìm thấy giữa cuộc đời quá ồn ào này.
Mèo đâu có hoàn hảo. Chúng phá đồ, làm rơi ly nước lúc 2 giờ sáng, nằm đè lên bài tập đúng lúc tôi cần học nhất, và nhìn tôi với ánh mắt lạnh tanh kiểu: *“ta không sai, thế giới sai.”* Nhưng buồn cười là tôi chưa từng thật sự giận chúng. Vì đằng sau cái vẻ boss khó ở đó lại là một sinh vật nhỏ bé chỉ muốn được an toàn.
Có những ngày tôi cảm thấy mình thật dư thừa. Như thể ai cũng có cuộc sống riêng, còn tôi thì đứng ngoài rìa của tất cả. Điện thoại im lặng. Không ai hỏi hôm nay tôi ổn không. Tôi ngồi một mình, nghĩ đủ thứ linh tinh, cảm giác trong lòng nặng đến mức thở cũng mệt.
Rồi một con mèo bước tới.
Không dramatic. Không nhạc nền. Không lời an ủi to tát.
Chỉ là nó nhảy lên cạnh tôi, cuộn tròn, rồi phát ra tiếng rừ rừ rất nhỏ — âm thanh mà khoa học gọi là rung động, còn tôi gọi là “vá lại trái tim”.
Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra: hóa ra mình vẫn được cần đến. Ít nhất là bởi một sinh vật đang tin tưởng ngủ ngon lành ngay bên cạnh.
Mèo không hỏi tôi kiếm được bao nhiêu tiền.
Không quan tâm tôi học giỏi hay dở.
Không thấy tôi kỳ quặc hay thất bại.
Trong mắt chúng, tôi chỉ đơn giản là “người của nó”.
Và đôi khi, được ai đó chọn vô điều kiện như vậy… là điều khiến người ta muốn khóc nhất.
Tôi từng đọc đâu đó rằng mèo không thực sự thuộc về ai. Chúng chỉ ở lại nơi khiến chúng cảm thấy an toàn. Nghĩ vậy mà tim tôi đau nhẹ — vì nếu một con mèo chọn ở cạnh tôi mỗi ngày, nghĩa là trong thế giới rộng lớn này, tôi đã trở thành một nơi đủ ấm áp cho ai đó rồi.
Có đêm tôi thức khuya, đầu óc rối tung vì tương lai, vì áp lực, vì những điều không nói được với ai. Con mèo vẫn ngủ bên cạnh, thỉnh thoảng mở mắt nhìn tôi, như muốn kiểm tra xem tôi còn ở đó không. Rồi nó lại ngủ tiếp, hoàn toàn tin rằng tôi sẽ không rời đi.
Niềm tin đơn giản đó… đôi khi còn mạnh hơn hàng ngàn lời động viên.
Và đúng là mèo rất meme. Ban ngày thì nằm như cục bột vô tri, gọi không thèm trả lời. Nhưng chỉ cần tôi buồn, nó lại xuất hiện đúng lúc, ngồi im cạnh tôi như một nhà trị liệu không bằng cấp nhưng cực kỳ có tâm. Kiểu:
“Không sao đâu. Tao không hiểu chuyện của mày, nhưng tao ở đây.”
Thế là đủ.
Tôi yêu mèo đến mức mỗi lần thấy mèo ngoài đường, tim lại nhói lên một chút — tự hỏi nó có ai đợi về không, có ai vuốt ve nó mỗi tối không. Tôi luôn muốn cúi xuống chào chúng, như chào một người bạn cũ mà mình chưa từng gặp.
Vì với tôi, mèo không chỉ là động vật.
Chúng là những khoảng lặng biết thở.
Là sự dịu dàng tồn tại giữa thế giới quá gấp gáp.
Là lý do khiến một ngày tồi tệ vẫn còn chút ánh sáng.
Nếu một ngày tôi trưởng thành hơn, bận rộn hơn, có thể tôi sẽ quên nhiều thứ — mật khẩu cũ, những bài hát từng thích, hay cả những người đã đi qua đời mình. Nhưng tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ quên cảm giác một con mèo ngủ yên trên lòng, hoàn toàn tin tưởng tôi như thể tôi là cả thế giới của nó.
Và thật lòng mà nói…
được một sinh vật nhỏ bé tin tưởng đến vậy khiến tôi vừa hạnh phúc, vừa sợ — vì tôi biết mình phải sống thật tử tế, ít nhất là để xứng đáng với ánh mắt ngây thơ ấy.
Người ta thường nói mèo lạnh lùng.
Nhưng có lẽ chỉ những ai từng được một con mèo chọn mới hiểu — tình cảm của chúng không ồn ào, không phô trương, mà âm thầm, bền bỉ, giống như cách chúng lặng lẽ cứu một người khỏi cô đơn mà chính người đó cũng không nhận ra.
Và nếu có ai hỏi lại tôi:
“Mày yêu mèo đến mức nào?”
Chắc tôi sẽ trả lời thế này:
Tôi yêu mèo đến mức…
chỉ cần nghĩ đến việc trên thế giới này vẫn còn những sinh vật nhỏ bé đang ngủ ngon dưới ánh nắng, tôi đã có thêm lý do để cố gắng sống tiếp thêm một ngày nữa.
Mèo không ồn ào thể hiện tình cảm, nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại khiến tình yêu trở nên sâu sắc hơn. Chúng chọn ở bên tôi không phải vì nghĩa vụ, mà vì sự tin tưởng, và điều đó làm tôi trân trọng từng khoảnh khắc nhỏ bé khi được chúng ở cạnh. Tôi yêu mèo đến mức chỉ cần thấy chúng bình yên, tôi cũng thấy lòng mình bình yên theo; chỉ cần chúng tồn tại đâu đó trên thế giới này thôi, tôi đã cảm thấy cuộc sống dịu dàng hơn rất nhiều.
Có người hỏi tôi: “Mày yêu mèo đến mức nào?”
Tôi từng nghĩ đó là câu hỏi dễ trả lời. Nhưng càng nghĩ, tôi càng nhận ra… tình yêu dành cho mèo của tôi không phải kiểu “thích dễ thương” bình thường. Nó giống như một nơi trú ẩn mà tôi vô tình tìm thấy giữa cuộc đời quá ồn ào này.
Mèo đâu có hoàn hảo. Chúng phá đồ, làm rơi ly nước lúc 2 giờ sáng, nằm đè lên bài tập đúng lúc tôi cần học nhất, và nhìn tôi với ánh mắt lạnh tanh kiểu: *“ta không sai, thế giới sai.”* Nhưng buồn cười là tôi chưa từng thật sự giận chúng. Vì đằng sau cái vẻ boss khó ở đó lại là một sinh vật nhỏ bé chỉ muốn được an toàn.
Có những ngày tôi cảm thấy mình thật dư thừa. Như thể ai cũng có cuộc sống riêng, còn tôi thì đứng ngoài rìa của tất cả. Điện thoại im lặng. Không ai hỏi hôm nay tôi ổn không. Tôi ngồi một mình, nghĩ đủ thứ linh tinh, cảm giác trong lòng nặng đến mức thở cũng mệt.
Rồi một con mèo bước tới.
Không dramatic. Không nhạc nền. Không lời an ủi to tát.
Chỉ là nó nhảy lên cạnh tôi, cuộn tròn, rồi phát ra tiếng rừ rừ rất nhỏ — âm thanh mà khoa học gọi là rung động, còn tôi gọi là “vá lại trái tim”.
Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra: hóa ra mình vẫn được cần đến. Ít nhất là bởi một sinh vật đang tin tưởng ngủ ngon lành ngay bên cạnh.
Mèo không hỏi tôi kiếm được bao nhiêu tiền.
Không quan tâm tôi học giỏi hay dở.
Không thấy tôi kỳ quặc hay thất bại.
Trong mắt chúng, tôi chỉ đơn giản là “người của nó”.
Và đôi khi, được ai đó chọn vô điều kiện như vậy… là điều khiến người ta muốn khóc nhất.
Tôi từng đọc đâu đó rằng mèo không thực sự thuộc về ai. Chúng chỉ ở lại nơi khiến chúng cảm thấy an toàn. Nghĩ vậy mà tim tôi đau nhẹ — vì nếu một con mèo chọn ở cạnh tôi mỗi ngày, nghĩa là trong thế giới rộng lớn này, tôi đã trở thành một nơi đủ ấm áp cho ai đó rồi.
Có đêm tôi thức khuya, đầu óc rối tung vì tương lai, vì áp lực, vì những điều không nói được với ai. Con mèo vẫn ngủ bên cạnh, thỉnh thoảng mở mắt nhìn tôi, như muốn kiểm tra xem tôi còn ở đó không. Rồi nó lại ngủ tiếp, hoàn toàn tin rằng tôi sẽ không rời đi.
Niềm tin đơn giản đó… đôi khi còn mạnh hơn hàng ngàn lời động viên.
Và đúng là mèo rất meme. Ban ngày thì nằm như cục bột vô tri, gọi không thèm trả lời. Nhưng chỉ cần tôi buồn, nó lại xuất hiện đúng lúc, ngồi im cạnh tôi như một nhà trị liệu không bằng cấp nhưng cực kỳ có tâm. Kiểu:
“Không sao đâu. Tao không hiểu chuyện của mày, nhưng tao ở đây.”
Thế là đủ.
Tôi yêu mèo đến mức mỗi lần thấy mèo ngoài đường, tim lại nhói lên một chút — tự hỏi nó có ai đợi về không, có ai vuốt ve nó mỗi tối không. Tôi luôn muốn cúi xuống chào chúng, như chào một người bạn cũ mà mình chưa từng gặp.
Vì với tôi, mèo không chỉ là động vật.
Chúng là những khoảng lặng biết thở.
Là sự dịu dàng tồn tại giữa thế giới quá gấp gáp.
Là lý do khiến một ngày tồi tệ vẫn còn chút ánh sáng.
Nếu một ngày tôi trưởng thành hơn, bận rộn hơn, có thể tôi sẽ quên nhiều thứ — mật khẩu cũ, những bài hát từng thích, hay cả những người đã đi qua đời mình. Nhưng tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ quên cảm giác một con mèo ngủ yên trên lòng, hoàn toàn tin tưởng tôi như thể tôi là cả thế giới của nó.
Và thật lòng mà nói…
được một sinh vật nhỏ bé tin tưởng đến vậy khiến tôi vừa hạnh phúc, vừa sợ — vì tôi biết mình phải sống thật tử tế, ít nhất là để xứng đáng với ánh mắt ngây thơ ấy.
Người ta thường nói mèo lạnh lùng.
Nhưng có lẽ chỉ những ai từng được một con mèo chọn mới hiểu — tình cảm của chúng không ồn ào, không phô trương, mà âm thầm, bền bỉ, giống như cách chúng lặng lẽ cứu một người khỏi cô đơn mà chính người đó cũng không nhận ra.
Và nếu có ai hỏi lại tôi:
“Mày yêu mèo đến mức nào?”
Chắc tôi sẽ trả lời thế này:
Tôi yêu mèo đến mức…
chỉ cần nghĩ đến việc trên thế giới này vẫn còn những sinh vật nhỏ bé đang ngủ ngon dưới ánh nắng, tôi đã có thêm lý do để cố gắng sống tiếp thêm một ngày nữa.



























































































































































































































































































































































